Vợ vất vả ɳhưɳg chồɳg chỉ coi ɳhư osiɳ, vợ đổi họ cho coɳ rồi viết đơɳ ra tòą

Vợ vất vả nhưng chồng chỉ coi như osin, tức quá tôi chuyển họ luôn cho con và gửi thẳng đơn ra tòa: “Mình tôi chăm con nên nó mang họ tôi có gì là sai”?

Mình thì vừa dọn dẹp vừa đút cháo cho đứa con nhỏ lại vừa dạy con lớn học trong khi chồng thì ngồi ôm cái điện thoại tôi mới cất lời:

Anh rảnh ngồi xem điện thoại thì dạy cu Bin học đi để em cho con Nấm ăn nốt rồi dọn dẹp cho xong. Chứ mình em 3 việc thế này bao giờ mới dọn xong để cho con đi ngủ.

– 3 việc chứ 10 việc thì cô cũng phải làm. Nhà cửa con cái là việc của đàn bà, cô phải biết tự sắp xếp, tự lo xong mọi thứ. Nhà ai vợ cũng phải làm những việc ấy, chẳng lẽ họ cũng kêu gào rồi bắt chồng họ làm hết à?

– Nhà họ chồng đều giúp đỡ, anh sang hàng xóm mà xem.

– Cái thằng hàng xóm nhà cô là cái thằng mặc váy không chấp. Còn nhà này chồng đi làm kiếm tiền còn lại là việc của vợ. Mà vợ đã ở nhà thì xác định thay osin luôn.

Chồng vô tâm xem như osin, vợ đổi họ cho con rồi viết đơn ra tòa - Ảnh 1

Vợ ở nhà chăm con nhưng chồng coi như osin (ảnh minh họa)

Tôi ức mà không thể làm gì được. Thực sự chỉ nghĩ vì con nhỏ quá lại hay ốm đau nên mới quyết định nghỉ một thời gian ở nhà chăm con cho nó 2 tuổi đi làm lại. Thế mà giờ chồng chẳng coi ra gì, xem vợ như osin.

Có lần con nhỏ ốm sốt 2 ngày liền tôi thức thông 2 đêm, ngày vẫn vật lộn với con và làm bao việc tới mức mệt quá. Lúc con đỡ sốt thì tôi sốt, tôi mê man ngay trên chiếc ghế ở phòng khách. Vậy mà chồng về đến nhà thấy vợ nằm, con ngủ nghĩ vợ lời nên anh ta huých mạnh vào người tôi một cái:

Mẹ ngủ con ngủ, giờ này cô không cơm nước gì định để thằng này đi làm vất vả về lại nhịn đói à.

Tôi đầu nóng bừng lại bị cú huých quá đau của chồng nên gượng mãi mới ngồi dậy được, giọng thều thào.

Em mệt quá nên ngủ quên.

– Giả vờ giỏi nhỉ?

– Anh đón thằng Bin chưa?

– Con cái việc của cô, không phải việc của tôi.

– Em chẳng nhắn tin bảo anh em mệt, anh đón con hộ em mà.

– Thằng này không quan tâm. Ở nhà chơi, ăn với ngủ kêu mệt thì thằng này đi làm cả ngày chắc nhập viện luôn.

Thật sự không biết nói gì thêm nữa. Tôi gắng gượng ôm đứa bé sang gửi hàng xóm rồi cố phóng xe đi đón con trai. Nhìn thấy tôi liêu xiêu 3 bước thì xe đổ uỳnh nên chồng chị hàng xóm bảo:

Cô người yếu thế này không đi được đâu, để anh đi đón hộ cho.

– Vâng, bác hộ em với.

Người dưng họ còn tốt như thế, vậy mà chồng tôi thì? 3 mẹ con dắt díu nhau về đến nhà thì chẳng thấy chồng đâu nữa. Anh ta ra ngoài ăn uống mặc kệ vợ ốm con nhỏ chưa có gì ăn.

Chán cùng cực với người đàn ông vô tâm và chỉ coi vợ như giúp việc trong nhà, nếu cứ chịu đựng thế này chắc chắn cả đời này tôi khổ. Tối đó tôi đã gọi điện về khóc với mẹ, từ ngày lấy chồng đây là lần đầu tiên tôi than thở với bà, trước nay có gì tự chịu hết. Mẹ tôi giọng đanh thép:

Chuyển trường cho thằng lớn về gần đây để ông đưa đón đi học, con Nấm mang về bà trông cho. Còn mày xin việc đi làm, còn thằng chồng mày mặc kệ nó tự lo.

Từ bé tôi với mẹ bất đồng quan điểm nên tôi ít khi làm theo lời bà nhưng hôm đó không hiểu sao tôi nghe bà răm rắp. Tôi âm thầm chuyển trường cho con, sáng tôi vác 2 đứa sang ngoại cho ông bà giải quyết còn mình đi làm. Cô bạn tôi giúp nên chỉ 2 ngày là tôi có việc mới.

Chồng tôi không hay biết chuyện đó, tối thấy vợ con về muộn anh ta cũng không thèm cơm nước gì cả mà tự ăn ngoài. 8 giờ mẹ con tôi mới về thì anh ta đã vi vu bên ngoài rồi. Cũng may con cái đã ăn uống bên bà ngoại hết nên tôi cho chúng ngủ và dọn dẹp là xong.

Tôi đã nhờ người chuyển hết khai sinh của con sang họ mẹ rồi quyết định đi nước cờ cuối cùng là viết giấy ly hôn rồi nộp thẳng lên tòa. Tới khi tòa gọi anh ta mới ngã ngửa nhưng khi ấy còn kênh kiệu lắm:

Cô đám ly hôn thằng này à? Cho ra đứng đường cho biết thân luôn. Ở nhà chăm con, mỗi tháng chồng cho 3 triệu tiêu mà đòi ly hôn, bốc đất mà ăn, đã thế thằng này kí cho biết mặt.

– Anh có nhầm không? Tôi có ở nhà trông con chờ chồng bố thí cho 3 triệu nữa đâu. Tôi có công ăn việc làm đàng hoàng tháng 10 triệu kìa. Con cái giờ tôi đã có ông bà ngoại đỡ hết, với lại chúng nó cũng mang họ tôi cả rồi, ly hôn tôi ngại gì.

Chồng vô tâm xem như osin, vợ đổi họ cho con rồi viết đơn ra tòa - Ảnh 2

Cô… ai cho cô chuyển họ cho con… (ảnh minh họa)

Tôi chìa tờ giấy khai sinh trước mặt chồng cùng với tin nhắn lương tháng trong điện thoại khiến chồng tôi xanh mặt.

– Cô… ai cho cô chuyển họ cho con. Nó là con tôi?

– Con anh nhưng anh đã làm gì cho chúng nó ai anh mặc nhiên tôi đẻ tôi chăm. Bao năm qua anh đã quan tâm gì tới con chưa? Mình tôi chăm con nên nó mang họ tôi có gì là sai?

– Cô…

– Tôi nói thật, tôi nhịn anh đủ rồi, sức chịu đựng của con người có giới hạn, khi đạt đến giới hạn đó thì với đàn bà chúng tôi chồng có hay không cũng chẳng còn quan trọng. Có con thôi cũng đủ rồi, tôi theo anh về làm vợ là để được yêu thương quan tâm, chia sẻ chứ không phải về gánh vác cả giang sơn cho nhà anh. Lấy chồng về để mình biến thành osin, 1 đứa đẻ thuê thì làm làm gì, thà tôi ở vậy cho khỏe.

Chồng rối rít xin tôi rút đơn và đổi lại họ cho con. Anh ta hứa sẽ sửa chữa sai lầm. Tôi tạm thời mang con về hẳn ngoại đã, để xem một thời gian tới chồng thay đổi ra sao, nếu mà vẫn như cũ thì thôi, tôi giải thoát cho nhanh.