Vσ̛̣ đє̉ 5 ngày chồng mới vào viện hỏi: Trai hay gái. Em bảo: Trai, nhưng tôi tìm bố mới cho con rồi

Nghĩ mà uất mọi người ạ, đàn bà khổ nhất là lấy phải chồng vô tâm, vô tính, gάι gύ, ¢σ̛̀ вα̣¢. Đời em vớ phải một gã hội tụ đủ các tố chất đó trong người nên cuộc sống như địa ngục vậy. Giờ em quyết định rồi, nhất thì bét cũng bỏ chồng, làm mẹ đơn thân còn sướng hơn.

Lấy chồng 5 năm rồi, nhưng không may em bị hiếm muộn nên chạy chữa khắp nơi. Mãi cuối năm ngoái tin vui mới đến với em. Có con lẽ ra em phải vui không hết, thế nhưng lại thấy buồn và lo lắng nhiều hơn cho tương lai.

Chồng em trước nay bản chất ham chơi ngấm vào máu rồi. Anh vừa иgнιє̣̂и ℓσ̂ đє̂̀, ¢σ̛̀ вα̣¢, lại rất lăng nhăng nữa. Mấy lần em phát hiện ra chồng trai gái bên ngoài, nói thì anh bảo:

“Tại cô không đẻ được nên tôi ra ngoài gửi giống đấy, thì sao nào”

Em uất lắm nhưng cố gắng cắn răng chịu đựng. Đã thế còn được mẹ chồng lúc nào cũng vào hùa với con trai. Thấy em mãi không có con bà còn ủng hộ việc chồng em ra ngoài kiếm đứa nối dõi. Đến lúc em có bầu bà ấy chỉ chăm chăm hóng gισ̛́ι тίин của cháu chứ chẳng hỏi han xem con dâu nghén có mệt không.

Em tức quá không thèm nói đứa bé là con trai hay gái, chỉ bảo ѕιє̂υ α̂м bé nó cuộn lại nên chưa biết giới tính. Bầu lớn hơn thì em nói dối là khám trong viện bác sỹ không nói trai hay gái. Mẹ chồng em bảo:

“Chắc chắn là thị mẹt rồi nên nó mới giấu giếm thế”

Em nghe tức kinh khủng, chẳng lẽ là con gái thì không đẻ à mà bà lại tỏ thái độ như vậy. Từ đó bà cứ mặc định em bầu con gái, bơ đi luôn không thèm hỏi han gì nữa.

Chồng em vẫn đi chơi suốt, cứ hết tiền mới về ăn cơm vợ nấu. Còn khi nào có khoản gì là mang đi bao bồ, đãi bạn bè. Em chán không buồn nói nữa, suy nghĩ nhiều chỉ sợ ảnh hưởng đến con.

Em sinh sớm 1 tuần nên hôm đó có dấu hiệu chuyển dạ mẹ đẻ từ quê chưa kịp lên. Nửa đêm đang nằm ngủ thì bị vỡ ối, em hoảng quá vội chạy sang nhà hàng xóm nhờ anh chị ấy đưa lên viện. Lên đó đau vật vã mà em không sinh được vì thằng cu hơi to, bác sỹ cho đi mổ cấp cứu luôn.

Hôm sau mẹ em mới tất tả từ quê lên. Nằm viện được 5 hôm chồng mới thò mặt vào các chị ạ. Đầu tóc quần áo như móc dưới cống lên, câu đầu tiên hỏi em:

“Đẻ rồi à, trai hay gái? Mấy cân mà to thế?”

Em uất đến nghẹn cổ, nên bảo:

“Trai, 4 kí nhưng nó không phải con anh đâu, đừng đến đây làm gì, tôi tìm bố mới cho nó rồi”

Chồng em chưng hửng, bố mẹ với anh trai em cũng ở đó nên xúm vào đuổi cổ anh đi кнυα̂́т мᾰ́т. Hôm ra viện bố mẹ em thuê luôn chuyến xe đi thẳng về quê chăm sóc. Đợi con cứng cáp rồi em làm đơn ly hôn các chị ạ.

Từ giờ em sẽ vừa làm bố, vừa làm mẹ, cũng sẽ vất nhưng có chồng như loại kia em thà không cần còn hơn.