Trước lúc mất, mẹ chồng dúi vào túi tôi một tờ giấy. Khi xong việc, tôi mở ra và ƈăm hậп bà vô cùng

Tôi biết nhiều người có ác cảm với mẹ chồng, thậm chí còn sống không tốt với họ vì nghĩ khác máu tanh lòng. Nhưng tôi thì khác. 8 năm qua, một mình tôi chăm sóc mẹ chồng.

Số tôi đi lấy chồng đã khổ. Cưới được gần một năm thì chồng tôi qua đời. Khi ấy tôi đang mang thai 8 tháng. Khổ lắm mọi người ạ. Người ta đến động viên tôi, nhìn thấy ái bụng tôi mà còn quay đi chấm nước mắt.

Ảnh minh họa internet.

Sau khi chồng qua đời, ai cũng khuyên tôi nên sinh con rồi về nhà ngoại rồi làm lại từ đầu. Nhưng tôi làm sao có thể làm chuyện đó. Bởi mẹ chồng liệt giường đã lâu, tôi mà đi thì chẳng biết ai sẽ sống với bà.

Chị chồng thì có đấy, nhưng bà ấy nhác chảy thây. Lần nào tôi nhờ sang trông mẹ, bà ấy cũng bĩu môi:

“Mẹ ở với mợ, mợ còn biết cách chăm chứ chị đến cũng lóng ngóng chẳng làm được gì đâu”.

Có ai đời như thế không? Mẹ đẻ của mình mà bà ấy còn vô trách nhiệm như thế thì trông chờ gì nữa.

Thú thật là sau khi chồng qua đời 4 năm, tôi có gặp được một người đàn ông khá tốt. Anh ấy muốn ngỏ ý cưới tôi, còn nhận con tôi làm con nuôi nữa.

Thế mà chẳng hiểu làm sao, anh ấy lại biến mất không chút tăm hơi. Ngày đó tôi cũng mặc cảm, thấy người ta không liên lạc với mình, nghĩ là chê mình nên chẳng cố gắng chuyện trò nữa.

Mấy năm nay, tôi vẫn ở vậy nuôi con. Mẹ chồng thì sức khoẻ ngày một đi xuống nên nói thật là tôi không nỡ xa bà. Hôm ấy mẹ chồng tôi lên cơn đau tim giữa đêm. Khi tôi vừa gọi cho bác sĩ thì bà đã thở hắt ra rồi. Bà dúi vào túi tôi vài mảnh giấy nhỏ rồi ra đi nhẹ nhõm.

Sau khi mẹ chồng qua đời, tôi lu bu công việc nên không có thời gian đọc những mảnh giấy kia. Cho đến hôm qua ngồi dạy con học, tôi mới nhớ ra. Khi ngồi đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi chan chứa. Thì ra ngày tôi có tình cảm với người đàn ông khác, bà đã lấy điện thoại của tôi, gọi điện cho bố mẹ anh để bên ấy ngăn cản.

Đọc đến đâu, nước mắt tôi tuôn đến đấy. Mẹ chồng biết làm vậy là ích kỷ với tôi, nhưng bà không muốn ra đi trong cô độc nên đã làm vậy. Tôi hận mẹ chồng, nhưng cũng giận người mình yêu. Nếu anh yêu tôi, tại sao không dám đấu tranh mà lại lựa chọn im lặng? Tôi buồn quá, cứ nghĩ lại những năm qua sống với mẹ chồng lại cảm thấy hận bà. Vì bà mà đường tình của tôi dang dở, từ giờ đến khi con lớn, liệu tôi có tìm được hạnh phúc không đây?