Người Việt ở Nhật: ‘Tôi mất niềm tin vào y tế Nhật Bản’

– Đầu tiên Dương có thể giới thiệu về bản thân được không?

– Mình tên là Dương, năm nay 25 tuổi, đang sống và làm việc tại thành phố Nagoya, Nhật Bản.

– Bạn đã làm việc ở Nhật bao lâu rồi?

– Tính đến nay mình ở Nhật được 5 năm rồi.

– Dương đang làm công việc gì?

– Mình đang làm phiên dịch cho các bạn thực tập sinh sang xuất khẩu lao động.

– Tình hình ở Nhật đang rất căng thẳng, vậy lý do gì khiến bạn chọn ở lại?

– Lúc mình sang đây tình hình chưa căng thẳng, mới căng thẳng khoảng 2 tháng trở lại đây thôi. Mình không ngờ tình hình lại diễn biến xấu đến mức này. Mình không biết nên làm gì vì các chuyến bay đã hoãn và chính phủ Nhật chưa có đối sách phù hợp để cải thiện tình hình hiện tại.

– Trước khi các chuyến bay bị hoãn, bạn có ý định trở về Việt Nam không?

– Lúc đó số lượng người nhiễm bên này chỉ xấp xỉ mấy chục người thôi. Mình nghĩ Nhật là nước phát triển nên hoàn toàn tin tưởng vào chính phủ Nhật. Nhưng hiện tại con số lên tới hơn 10.000 người rồi. Mình cũng không biết nên làm gì nữa.

– Hiện tại bạn đang sống cùng ai?

– Hiện tại mình đang sống một mình tại ký túc xá công ty.

– Bạn có thể miêu tả qua về ký túc xá bạn đang ở được không? Có khoảng bao nhiêu người?

– Ở đây có thực tập sinh sang hàng tháng nhưng hiện tại cấm bay nên không có ai. Mình sống cùng 3 người Nhật nữa. Ký túc xá có 4 người, mỗi người một phòng.

– Vậy không đông nên cũng không lo lắm đúng không?

– Nhưng mình thấy hàng xóm xung quanh cũng đông và thờ ơ với dịch bệnh.

– Họ thờ ơ như thế nào?

– Ra đường không đeo khẩu trang, vẫn đến nơi đông người. Mình đọc tin tức những khu khác người ta vẫn tập trung, hội họp, tổ chức sự kiện bình thường. Mình cảm giác người ta không mảy may lo lắng về dịch bệnh này.

– Từ xưa đến nay Nhật Bản rất quan tâm đến sức khỏe, ra đường thường xuyên đeo khẩu trang. Tại sao đợt này họ lại không đeo?

– Thứ nhất là do hết khẩu trang. Thứ hai là các chính sách của chính phủ mình thấy không khả thi, sát thực tế cho lắm, nước đến chân mới nhảy, chờ dịch bệnh đến mới xử lý, không đón đầu dịch bệnh như các nước khác, cụ thể như Việt Nam.

– Công việc của bạn có ảnh hưởng gì không?

– Tất nhiên là có ảnh hưởng. Không có đơn hàng để làm nên nhiều thực tập sinh sẽ phải nghỉ hoặc bị cắt lịch làm. Mình hỗ trợ thực tập sinh thấy các bạn kêu không có lương mà vẫn phải đi làm, rồi dịch bệnh thế này mà người Nhật vẫn thờ ơ bắt đi làm trong khi nhiều nước khác đã cho nghỉ rồi. Cho nên kinh tế, tiền lương, sinh hoạt hàng ngày cũng bị ảnh hưởng.

– Tức là bây giờ bạn vẫn đi làm nhưng không có lương?

– Mình đi làm có lương nhưng mức lương bị giảm so với thực tế.

– Với mức lương như vậy có đủ để bạn sống ở bên đó không?

– Nếu chi tiêu ít đi một tí thì vẫn đủ… Vì mình ở nhà thì tiền điện, tiền nước sẽ tăng lên.

– Vậy có khác gì so với cuộc sống trước đây, khi chưa có dịch?

– Khác nhiều chứ. Ví dụ dịch đang căng thẳng thế mà nhìn thấy người dân sinh hoạt bình thường cũng thấy lo. Trong bệnh viện nếu có người nhiễm, họ sẽ không tìm những người lây nhiễm chéo. Nên mình lo những người chưa đi xét nghiệm vẫn đang sinh hoạt bình thường. Đi ra ngoài đường thấy rất lo so với hồi trước.

– Vậy ở công ty bạn có quy định giãn cách không?

– Buổi trưa ở phòng ăn sẽ chia nhỏ giờ ăn. Từ 11 rưỡi đến 12h sẽ là 10 người ăn. Từ 12h đến 12 rưỡi lại 10 người tiếp theo và từ 12 rưỡi đến 13h, 10 người tiếp theo để giãn cách số lượng người tập trung trong phòng ăn. Trước khi vào công ty phải rửa tay, xịt cồn và đeo khẩu trang.

– Trong những ngày đầu dịch bùng phát, tâm lý của bạn như thế nào?

– Mình cũng chỉ biết tự bảo vệ bản thân bằng cách súc miệng, rửa tay đeo khẩu trang thường xuyên và hạn chế nơi đông người thôi chứ công ty bắt đi làm thì vẫn phải đi. Thực sự mình muốn cách ly ở nhà như ở Việt Nam chứ không muốn ra đường chút nào. Bây giờ sang đây rồi không đi làm, lương không có thì cũng không thể trang trải được. Đành đi làm và tự bảo vệ mình bằng những biện pháp tối thiểu.

– Bạn có thường xuyên liên lạc với cộng đồng người Việt ở bên đó không?

– Mình chỉ đọc tin tức thôi, hầu như không nói chuyện nhiều với người Việt vì thời gian đi làm cũng dài, đến tối về chỉ muốn nghỉ.

– Là người nước ngoài đang sinh sống ở đó, bạn có gặp phải khó khăn gì không?

– Tất nhiên quốc gia nào cũng ưu tiên người trong nước trước nhưng nhiều thứ về việc xét nghiệm, khám bệnh vẫn chưa thỏa đáng lắm. Nếu mới có những triệu chứng người ta sẽ không cho vào viện mà bắt cách ly tại nhà. Khi nào chính thức bị bệnh, bị nặng lắm rồi không thể tự thở, sốt hoặc không thể tự cách ly nữa mới cho vào viện. Tình trạng bệnh viện ở Nhật đang quá tải, không thể chứa tất cả những người muốn đến xét nghiệm. Nên kể cả muốn đi xét nghiệm cũng phải ngồi chờ, sàng lọc hoặc cách ly tại nhà. Đến người Nhật còn thế thì người nước ngoài mà bị làm sao thì cảm thấy cũng không được ưu tiên cho lắm.

– Bạn có bạn bè nào rơi vào trường hợp như thế chưa?

– Bạn bè mình chưa, nhưng cộng đồng người Việt ở bên này thì đã có người bị rồi. Như câu chuyện mình vừa kể là của một chị đăng lên, có dẫn chứng cụ thể.

– Chính quyền nơi bạn sống đã triển khai gì để đối phó dịch chưa?

– Mình thấy chưa có gì thay đổi ngoài đề xuất của chính phủ đưa ra.

 Vậy Nagoya vẫn chưa có chính sách hỗ trợ cho người nước ngoài đúng không?

– Hiện tại đang thông qua chính sách hỗ trợ mỗi hộ 20 triệu (1.000 USD) nhưng chưa chính thức và việc có hỗ trợ người nước ngoài không vẫn chưa rõ.

– Bạn có bạn bè sống ở Tokyo hoặc gần Tokyo không?

– Mình quen một số người đang sống ở Tokyo. Họ cũng không biết làm thế nào. Ở Tokyo đã cho làm việc ở nhà nhưng không thấy chính sách gì có thể giảm được số người nhiễm nên rất lo.

– Biết tin tình hình ở Nhật, chắc bố mẹ bạn ở nhà cũng lo đúng không?

– Mình hạn chế cập nhật thông tin quá cụ thể để tránh bố mẹ lo. Nhưng bố mẹ đọc đài báo và hỏi thăm nhiều. Mình bảo bố mẹ yên tâm, mình sẽ tự bảo vệ.

– Khi dịch bất ngờ xuất hiện trở lại ở Việt Nam, Dương cũng lo cho bố mẹ ở nhà chứ?

– Vì bệnh nhân số 17 ở gần nhà mình và người thân, bạn bè nên rất lo và có chút bức xúc vì ý thức không tốt ảnh hưởng đến cộng đồng. Nhưng thực sự y tế Việt Nam làm quá tốt nên mình cũng yên tâm phần nào. Không quá lo lắng so với tình hình bên Nhật.

– Vậy Dương đã có bạn gái chưa?

– Bạn gái mình đang ở gần Tokyo.

– Mọi người được khuyên tránh gần gũi nhau mà bạn gái bạn sống gần Tokyo nên chắc hai người cũng phải hạn chế gặp mặt?

– Lúc dịch chưa bùng phát bọn mình gặp nhau mỗi tháng một lần nhưng hiện tại phải tạm xa một thời gian.

– Bao lâu rồi hai bạn chưa gặp nhau?

– Bọn mình gặp nhau hồi đầu tháng 3 khi dịch chưa bùng phát. Đến giờ cũng hơn một tháng rồi.

– Vậy điều đó có làm ảnh hưởng đến chuyện tình cảm của hai bạn không?

– Không vì tụi mình yêu xa hơn 1 năm nên chuyện xa nhau đã quen rồi.

– Gần đây có thông tin có một bệnh nhân sốt cao nhưng bị 80 bệnh viện từ chối vì quá tải. Vậy bạn đã lên sẵn kế hoạch phải xử lý thế nào trong trường hợp gặp phải vấn đề sức khỏe hay chưa?

– Có rất nhiều người như vậy chứ không phải chỉ có một. Mình bối rối không biết làm thế nào. Đại sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản có đường dây nóng và fanpage trên Facebook. Nếu có vấn đề gì mình sẽ liên hệ qua đường dây nóng của Đại sứ quán. Bây giờ mình cũng hơi mất niềm tin vào y tế Nhật Bản rồi.

– Bạn đánh giá thế nào về công tác phòng dịch của Nhật?

– Chính phủ Nhật có đường lối hơi chậm, thấy có nơi bị lây nhiễm rồi mới tìm cách đối phó dẫn đến tình trạng lây nhiễm chéo. Họ cũng không tìm người lây nhiễm chéo mà chỉ chữa trị những người đã xác định bị lây nhiễm. Nên số người lây bệnh ngày càng tăng lên. Mình bất ngờ với chính sách của Nhật trong khi trước đây mình biết đến đây là quốc gia phát triển, không chỉ mỗi y tế mà tất cả các lĩnh vực. Không hiểu tại sao đợt này lại chủ quan và phòng chống kém thế.

 Rất cảm ơn Dương về chia sẻ vừa rồi. Chúc Dương và những người xung quanh luôn giữ sức đề kháng tốt để yên tâm đi qua đợt dịch lần này. Hy vọng thời gian tới tình hình ở Nhật sẽ cải thiện hơn!

Theo iOne

Nguồn: https://ione.net/tin-tuc/nhip-song/chang-trai-viet-o-nhat-toi-mat-niem-tin-vao-y-te-nhat-ban-4087915-p2.html