Người đàn ông đi nghỉ mát cùng vợ nào ngờ trở thành tù nhân, 11 năm sau được thả tự do, nhưng cuộc đời vẫn trớ trêu thay

Người hùng được nhắc đến trong câu chuyện hôm nay của chúng ta là Chris Parnell, một người đàn ông bản lĩnh đến từ Austria luôn khao khát hướng đến tự do và cuộc sống tươi đẹp.

Chris từng có một cuộc sống hạnh phúc bên cạnh người thân và bạn bè tại Úc, tuy nhiên trong một chuyến du lịch định mệnh đến Indonesia cuộc đời ông đã hoàn toàn thay đổi.

Vào tháng 9 năm 1985 ông và vợ đã có chuyến đi du lịch đến biển Bali, Indonesia. Đi cùng họ trong chuyến đi này là Doggie, một người bạn khá thân thiết của cả gia đình.

Không ngờ chính chuyến đi này đã trở thành quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời của Chris.

Một tình huống ngoài ý muốn đã xảy ra tại sân bay, khi người bạn của Chris, Doggie đã mang theo rất nhiều cần sa trong hành lý của mình. Chiến dịch chống ma túy diễn ra khá khắc nghiệt tại Indonesia. Tính huống mà họ đang đối mặt nhanh chóng được liệt vào trường hợp vận chuyển và buôn bán ma túy xuyên quốc gia.

Bởi vì Chris và Doggie đi cùng nhau nên cả hai người đều đã bị bắt, cảnh sát đã lấy dấu vân tay của họ để sẵn sàng cho những cuộc phỏng vấn tiếp theo. Chris nghĩ rằng điều này sẽ không ảnh hưởng gì đến mình vì đơn giản là hành lý của anh hoàn toàn không có vấn đề gì, tuy nhiên số phận dường như đang trêu đùa với ông.

Sau khi thu thập được tất cả bằng chứng, cảnh sát đã nhầm lẫn dấu vân tay của Chris và Doggie. Chính vì vậy mà Drugged Doggi đã được thả tự do trong khi đó Chris bị lãnh án 20 năm tù.

Chris và vợ mình đã nhiều lần kháng cáo lên tòa án Indonesia, họ cũng tìm kiếm sự giúp đỡ đến từ cơ quan lập pháp Úc, tuy nhiên tại thời điểm đó mối quan hệ giữa Australia và Indonesia có khá nhiều mâu thuẫn. Kế hoạch kháng cáo của Chris thất bại, ông đã bắt đầu cuộc đời tù nhân oan sai của mình từ lúc đó.

Điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt tại nhà tù nhanh chóng kiến Chris không chịu đựng nổi, ông phải làm nhiều công việc nặng nhọc với khẩu phần thức ăn nghèo nàn.

Những người tù nhân trong tù luôn đối mặt với tình trạng đói, để chống chọi với điều này họ có thể ăn bất cứ thứ gì mà mình kiếm được trong tù như côn trùng hay chuột.

Mỗi khi nhắc lại những ngày tháng kinh hoàng đó, Chris cho biết anh cảm thấy buồn nôn khi nhớ lại hương vị ghê tởm của những com gián mà mình từng ăn.

Trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, Chris đã nảy ra một ý tưởng, vì luật pháp không đem lại cho anh được công lý nên anh chỉ có thể tìm kiếm sự tự do cho mình bằng cách vượt ngục.

Nhưng làm sao để thực hiện điều này? Chris bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc vượt ngục của chính mình.

Kể từ đó, Chris giả vờ có những dấu hiệu như những người bị bệnh tâm thần. Anh thường ngồi trong một góc bắt đầu trò chuyện với những con gián, anh nói với những tù nhân của mình đây là những người bạn của anh ấy. Để những người bạn tù nghĩ rằng mình bị điên, đôi khi anh lại cầm những con gián này đến trước mặt các tù nhân khác để mời họ ăn sống những con gián này cùng mình.

Những hành vi bất thường của Chris nhanh chóng được các tù nhân trong tù truyền tai nhau. Cuối cùng một ngày Chris được đưa đến bệnh viện tâm thần, kế hoạch mà anh định ra xem như đã thành công được một nữa.

Tại bệnh viện tâm thần, thừa lúc cảnh ngục không để ý Chris đã chạy lên nóc nhà để chạy trốn, tuy nhiên vì bất cẩn Chris không may bị ngã gãy chân. Cuộc vượt ngục thất bại, Chris bị tra tấn, đánh đập anh bị áp giải đến nhà tù Colobukan, nơi có an ninh nghiêm ngặt và khắc nghiệt hơn.

Cuộc vượt ngục thứ hai

Mặc dù kế hoạch thất bại nhưng Chris không nản chí, anh ấp ủ kế hoạch vượt ngục thứ hai của mình. Tại nhà tù mới Chris dựa vào tiền và số thuốc lá mà vợ gửi cho mình để tặng cai ngục và những người bạn mới trong trại giam. Dần dần ông có thể kết bạn với một số cai ngục trong tù và khá thân thiết với họ, trong một lần sơ hở của giám ngục Chris đã đánh cắp được hộ chiếu của một người phụ nữ.

Để có thể vượt ngục, Chris bắt đầu tập đi đứng, luyện giọng như nữ giới, ông cũng sưu tập vải và may một chiếc váy. Khi thấy thời cơ đã chín muồi, Chris lẻn vào nhà vệ sinh thay váy, ông đóng giả thành một phụ nữ đưa hộ chiếu cho cai ngục và bảo mình vào đây thăm người thân.

Tuy nhiêu điều trớ trêu là chỉ nhìn qua cai ngục đã phát hiện đây là Chris. Một lần nữa kế hoạch vượt ngục của ông hoàn toàn thất bại.

Để trừng phạt và cảnh cáo Chris nhà tù đã đưa ông vào phòng biệt giam, ông không thể nhìn thấy ánh sáng cũng ít khi nghe được âm thanh gì. Để vượt qua nỗi cô đơn, tuyệt vọng và buồn chán, Chris đã đã giết thời gian bằng cách lấy chiếc cúc áo của mình ném vô ý trên không trung và bắt đầu tìm nó dưới sàn nhà. Bằng cách này, ông đã ở trụ lại được 4 năm trong căn phòng không ánh sáng, không âm thanh.

Sau khi được thả ra từ nhà tù biệt giam, Chris không còn còn nung nấu ý định vượt ngục nữa, ông thậm chí còn cảm thấy mình may mắn. Cuộc sống của một tù nhân bình thường này còn tốt hơn sống trong nhà tù biệt giam không ánh sáng, không âm thanh gấp trăm lần.

Tai nạn bất ngờ

Trong một lần tranh chấp đồ ăn với những tù nhân khác, Chris đã bị tên một tên tù nhân hung dữ đâm gục, một bên mắt của ông cũng đã bị đâm mù vĩnh viễn.

Bác sĩ thông báo Chris đã chết vào 9 giờ sáng hôm sau, ông đã được đưa đên nhà xác. Họ cũng chuẩn bị một tang lễ đơn giản cho Chris. Tuy nhiên vào lúc 2 giờ 30 phút chiều hôm đó, khi các nhân viên chuẩn bị đưa thi thể của Chris đi chôn cất, họ phát hiện cơ thể ông vẫn ấm và có thể cử động. Họ nhanh chóng gọi bác sĩ và đưa Chris đến phòng điều trị đặc biệt trong vài ngày.

Điều kỳ diệu là Chris đã sống sót, tuy nhiên sau khi sức khỏe trở nên ổn định hơn, một lần nữa ông lại phải quay lại nhà tù, để thực thi tiếp bản án còn dang dở của mình.

Mặc dù có thể sống sót nhưng tình trạng sức khỏe của Chris không lạc quan. Thể chất kém, cùng nhiều vết thương trên cơ thể khiến ông vô cùng đau đớn. Tại thời điểm được cứu chữa trong bệnh viện, các nhân viên y tế đã có sai sót trong công tác truyền máu khiến ông trực tiếp bị nhiễm viêm gan B và viêm gan siêu vi.

Được trả lại tự do sau 11 năm sống cảnh tù tội

Nhưng may mắn thay, tin tức về tình trạng của Chris đã lọt ra ngoài và nhận được sự chú ý từ phía chính phủ Úc. Các nhà lập pháp đã liên lạc với Tổ chức Ân xá Quốc tế để gây áp lực lên Indonesia. Nếu chính phủ Indonesia không nhanh chóng trả tự do cho Chris họ sẽ báo cáo trường hợp này lên Tòa án quốc tế.

Điều này khiến phía chính phủ Indonesia phải thỏa hiệp, cuối cùng họ đã trả lại tự do cho Chris sau 11 năm giam giữ. Sau 11 năm chịu đựng cuộc sống tù tội, cuối cùng Chris đã có thể trở về quê nhà thân yêu của mình…

Nhưng có lẽ số phận lại một lần nữa trêu ngươi người đàn ông tội nghiệp, bệnh viêm gan B mà Chris bị lây nhiễm nay đã phát triển thành ung thư gan. Ông lại bắt đầu hành trình chống lại căn bệnh ung thư của mình, và cuối cùng cũng chiến thắng nó.

Sau những thăng trầm của cuộc đời, Chris đã kể và viết lại cuộc đời mình lại thành một cuốn sách.

Chris cho biết, ông hy vọng sẽ truyền cảm hứng cho những người đang trong tuyệt vọng bằng chính câu chuyện của cuộc đời mình. Những năm sau khi được thả, ông cũng có nhiều lần đến thăm lại Indonesia. Ông muốn nói mọi người ở đây về nổi oan của mình, về sự nhầm lẫn của cảnh sát khi đã nhầm lẫn giữa ông và Doggie, người bạn thân thiết mà ông không bao giờ gặp lại nữa.

Mộc Lan