Một lầп đi làm về sớm thấy vợ vừa пấᴜ cơm vừa tất bật chăm coп, tôi hối hậп tột cùпg vì lâᴜ пay qᴜá vô tâm

Lúc này tôi mới thấy vợ đúng là siêu nhân còn mình thì lại quá vô tâm và ích kỉ với cô ấy. Xưa nay chỉ nghĩ vợ nhàn nhã mà không hề biết mình cô ấy phải gánh hàng tá công việc mỗi ngày.

Do chủ đầu tư đốc thúc làm nhanh để kịp giao nhà cho khách đúng thời điểm mà khách mong muốn nên gần 3 tháng nay giám sát như tôi toàn về nhà lúc 9-10 giờ tối. Cảnh tượng quen thuộc khi tôi bước chân vào nhà là vợ đang ngồi đợi bên mâm cơm, nhìn thấy tôi cô ấy cất tiếng: “Anh đã về đấy à, anh vào tắm rửa rồi ra ăn cơm để em hâm lại đồ cho nóng”.

Có hôm tôi ậm ừ rồi vào nhà tắm luôn, cả ngày ngoài công trường mệt quá rồi chẳng buồn nói năng gì nữa. Có hôm thì tôi hỏi 1 câu cho có lệ dù biết chắc câu trả lời: “Con ngủ cả rồi à?” ấy vậy mà vợ tôi vẫn vui vẻ đáp lại: “Vâng, con ngủ cả rồi anh à”. Có hôm thì làm mấy cốc bia với ít đồ nhắm cùng cánh thợ xong mới về nên nhìn thấy vợ tôi lại cáu:

Một lần đi làm về sớm thấy vợ vừa nấu cơm vừa tất bật chăm con, tôi hối hận tột cùng vì lâu nay quá vô tâm - Ảnh 1

Ảnh minh họa – nguồn internet

– Sao không ngủ đi đợi chờ gì nữa.

– Em chờ để hâm lại đồ ăn cho anh ạ.

– Ai bắt chờ với đợi gì, tôi ăn rồi không ăn nữa đâu.

Lúc từ nhà tắm bước ra thì thấy vợ đang ngồi ăn một mình, tôi lầm bầm:

– Làm gì mà giờ này mới ngồi ăn hả?

– Dạ nay con nó quấy quá nên em không ăn trước được.

– Bận bịu đến mức ấy cơ à? Tối về chỉ mỗi việc nấu tí cơm mà còn không kịp ăn như thằng này suốt ngày ngoài công trường giám sát bao nhiêu thợ thì chắc gặm đất.

Rồi tôi lên giường đi ngủ thẳng cẳng đánh 1 giấc đến sáng. Tỉnh dậy thì vợ đã chuẩn bị sẵn phở cho tôi ăn sáng, con cái vợ cũng cho ăn xong xuôi. Tôi cũng không biết vợ đã ăn chưa chỉ thấy cô ấy mặc bộ đồ công sở lần lượt bế 2 con lên xe rồi đưa chúng đi học sau đó cô ấy sẽ đi làm luôn.

Vợ tôi làm văn phòng lương đâu 5 triệu gì đó, đi làm như đi chơi ấy mà. Mức lương ấy chỉ đủ tiền điện nước với mấy thứ lặt vặt là hết. Kinh tế gia đình tôi phải gánh hết đó chứ. Chồng vất vả như thế nên tôi nghĩ vợ phải biết quán xuyến gia đình, chăm con cái để chồng yên tâm mà kiếm tiền là đúng thôi. Vợ tôi mà không làm được mấy cái việc cỏn con ấy nữa thì chắc tôi cũng tống cổ ra đường sớm.

Con ốm con đau vợ tôi phải tự lo hết vì tôi đâu có thời gian, tối mặt ngoài công trường rồi. Có lần con phải vào viện vợ gọi mà máy móc đang làm tôi chẳng nghe được gì, sếp lại giục tôi điên lên quát: “Cô làm mẹ nó không lo được mấy việc đấy à, gọi tôi làm gì” rồi tắt máy luôn. 5 hôm sau thì con được ra viện, tôi cũng không hỏi han xem mấy ngày đó vợ vừa chăm con trong viện vừa lo cho đứa con lớn thế nào. Tôi chỉ cần biết con đã khỏe là được rồi.

Đôi khi cũng thấy mình hơi vô tâm nhưng rồi lại nghĩ phải như thế để vợ tự lực cho quen chứ cứ nhõng nhẽo dựa vào chồng thì lúc lỡ chồng gặp chuyện gì lấy ai mà dựa. Phụ nữ giờ họ nhanh nhẹn và thông minh lắm như vợ anh bạn tôi chẳng hạn. Cô ấy lương tháng 20 triệu thêm việc chăm con cái nữa vẫn ok. Ra đường là váy áo nhìn lúc nào cũng tươi rói đâu như vợ tôi nhìn tất tả ngược xuôi, lúc nào cũng chỉ bộ đồ đồng phục của công ty cũ mắt quá.

Cứ như thế tôi nghĩ vợ mình đang rất nhàn nhã chẳng có gì là vất vả cả cho tới 1 hôm tôi về sớm hơn thường lệ. Hôm đó sếp ra công trường thấy anh em làm việc quá tốt, sắp hoàn thành đúng thời hạn rồi nên quyết định cho nghỉ sớm. 7 giờ tối tôi đã có mặt ở nhà rồi nhưng vừa dựng xe đã nghe thấy tiếng vợ:

Một lần đi làm về sớm thấy vợ vừa nấu cơm vừa tất bật chăm con, tôi hối hận tột cùng vì lâu nay quá vô tâm - Ảnh 2

Ảnh minh họa – nguồn internet

Nuốt đi con, nuốt đi đừng ngậm rồi tí mẹ dắt con ra ngoài sân đá bóng nhé.

Cô ấy đang cho đứa thứ hai ăn, vợ vừa dỗ cho con nuốt vừa nhanh tay đảo nồi rau xào trên bếp. Dừng tay đũa vợ lại chạy tới đút vội cho đứa con miếng cháo như kiểu sợ chậm 1 giây thôi là nó sẽ không chịu há mồm. Đút cháo cho em xong vợ tôi lại chạy ngay tới chỗ thằng cu lớn đang học. Nó học ngay trên bàn ăn vì có lẽ như thế mẹ mới có thể kiểm tra ngay được. Lúc ngoảnh lại thì đứa nhỏ đã hất tung tóe bát cháo ra sàn nhà:

Ôi bài này con sai rồi, mẹ đã bảo bao lần con phải đổi ra cùng đơn vị rồi mới tính được chứ. Con làm lại đi.

– Vâng ạ.

Lúc ngoảnh lại thì đứa nhỏ đã hất tung tóe bát cháo ra sàn nhà:

– Lại nữa, hất đi thì giờ lấy gì mà ăn, sao con cứ làm khổ mẹ thế hả?

Vợ vừa quát vừa nhanh tay quay lại đảo rau, tắt bếp thì điện thoại của vợ tôi có cuộc gọi đến: “Alo… ừ… chị biết rồi… mai chị xin nghỉ để về quê có giỗ bên chồng. Ừ mai em cố gắng làm nốt cả mấy việc hộ chị với nhé không sếp kiểm tra mà chưa xong thì cả phòng bị ảnh hưởng… Ừ chị cảm ơn nhé”. Vợ tắt máy rồi lại chạy ngay tới đút miếng cháo còn sót trong bát vào mồm cho cu bé đang ngồi chơi đồ chơi… Nhưng thằng bé không chịu, nhè luôn miếng cháo ra áo. Vợ lại kiên nhẫn lau áo cho con.

Cứ thế tôi thấy vợ luôn tay không ngừng nghỉ phút nào. Bản thân tôi có cảm giác chỉ việc cho con ăn kia thôi đã khiến tôi phát điên lên rồi chứ không phải 1 lúc bao việc như thế. Cứ nghĩ với mức lương 5 triệu vợ làm như đi chơi nhưng không, người ta trả lương thì mình phải hoàn thành công việc và có trách nhiệm với công việc.

Chuyện giỗ chạp đám xứ ở quê chưa 1 lần tôi phải bận tâm mà chẳng ai trách móc hóa ra là có vợ chu toàn cả. Vợ hàng tá công việc như thế trong khi tôi chỉ mỗi lo việc của mình. Vậy mà chưa bao giờ tôi hỏi vợ được một câu: “Hôm nay em có mệt không?” hay “Em muốn ăn gì để anh mua”? Chỉ toàn là vợ hỏi tôi những câu đó.

Lúc này tôi mới thấy vợ đúng là siêu nhân còn mình thì lại quá vô tâm và ích kỉ với cô ấy. Tôi bước vào nhà trong sự ngỡ ngàng của cả vợ và con. Tôi ôm lấy đứa con trai nhỏ rồi bảo vợ: “Công trình của bố sắp xong rồi, cuối tuần bố đưa cả nhà đi chơi nhé. Rồi nghỉ hè này chắc chắc cả nhà mình sẽ đi biển, mẹ đặt vé luôn đi“. Vợ cười tươi còn cu anh lớn thì sung sướng nhảy cẫng lên, nhìn con mà mọi mệt nhọc trong suốt thời gian qua tan biến hết. Tối đó ôm vợ vào lòng, vợ lọt thỏm trong tay tôi, cô ấy gầy quá rồi, mắt cũng có dấu chân chim và sạm đi nhiều. Tự dưng thấy sống mũi tôi cay xè, thực lòng tôi phải cảm ơn vợ rất nhiều…

Minh Đức