Mới sinh, ƈhị dâu đã châm ƈhọc: Con chẳng ɠiống bố ɠì cả. Em đá xéo: Lớn lên cháu không đố ᴋỵ là được

Em mới về làm dâu nhà chồng được 2 năm nay, còn chị dâu đã về làm dâu được 5 năm rồi. Vì thế đương nhiên em phải sống cùng nhà với chị ấy. Nhà chồng em là một căn nhà 5 tầng được xây trên mảnh đất 80m2. Vì thế có thể nói phòng ốc khá rộng rãi. Nhà có 3 cặp vợ chồng thì mỗi cặp vợ chồng 1 tầng. Riêng tầng 1 là phòng khách, bếp thì là nơi sinh hoạt chung của tất cả mọi thành viên gia đình.

Bố mẹ chồng em đều bán hàng tạp hóa ngay gần đó nên hàng ngày họ vừa bán hàng, vừa cơm nước đỡ đần các con. Còn vợ chồng anh chồng và vợ chồng em đi làm từ sáng đến tối mới về. Bố mẹ chồng và anh chị cũng khá tâm lý nên làm dâu nhà chồng em rất thoải mái. Tuy vậy em vẫn kiềng mặt chị dâu em.

Ảnh minh họa internet.

Biết kể với mọi người như thế nào nhỉ. Chị dâu em là người rất giảo hoạt và mồm miệng. Vì chị mau mồm mau miệng như vậy nên bố mẹ chồng em ai cũng quý. Còn em thì sống nội tâm hơn. Tuy nhiên, không biết chị ấy có ưa em không mà lúc nào cũng để ý dìm hàng và nói xéo em nhiều lắm.

Em nấu ăn thì không ngon bằng chị dâu. Song chị chẳng bao giờ động viên em 1 lời, ngược lại chỉ toàn tìm dịp để chê bai. Nhiều lần, em xào rau hoặc nấu canh, luộc gà, dù cũng đã cố gắng làm như ý nhất và nói thật chẳng đến nỗi vụng, nhưng chị dâu hay bới bèo ra bọ.

Nào thì chị chê rau xào đỏ quạch, nấu canh chua mà chẳng thấy chua, luộc gà hơi nát… Những lúc chị dài môi chê bai thì chồng em, anh chồng hay bố mẹ chồng đều bênh bảo: “Em nó nấu ăn chưa lên tay nhưng có tinh thần làm là tốt rồi, nấu sao ăn vậy vậy”. Thế là chị lại im tịt khi không lôi kéo được đồng minh.

Đặc biệt sau khi sinh con gái đầu lòng đã lâu, chị dâu 4 năm nay dù không kế hoạch vẫn chưa thể mang bầu trở lại. Có lẽ vì vậy khi thấy em dâu bầu bí rồi sinh con, lại nhất là con trai, chị dâu luôn kèn cựa, đố kị ra mặt.

Suốt thời gian bầu bí, dù em nghén ngẩm cực nặng nhưng chẳng bao giờ chị dâu hỏi han hay mua cho em đồ ăn vặt nào ăn. Thậm chí, nhiều lần chị còn nói xóc: “Bầu được con trai rồi, khỏi cần ăn uống cũng thấy no. Rồi mai cháu tôi lại làm ông hoàng của nhà này. Mẹ cháu lại được tiếng thơm lây”.

Hay em còn nhớ mãi ngày em vào viện sinh con. Chiều ấy em sinh thì tối đó anh chồng và chị dâu cũng vào viện thăm hỏi. Vừa bước vào phòng, nhìn thấy cháu là chị dâu ngọt nhạt thăm hỏi em ngay. Nhưng chị vẫn châm chọc: “Trộm vía cháu kháu khỉnh quá. Nhưng này, em đẻ thuê hay sao mà con nhìn chị chẳng thấy giống ba nó 1 tí nào cả”.

Vừa sinh xong, nghe những lời nói vô duyên của chị dâu mà em ghét cay ghét đắng. Em cũng thủng thẳng đáp: “Con giống ai cũng được chị ạ vì giống ai thì nó vẫn là con của 2 chúng em. Miễn sao sau này con lớn lên khỏe mạnh và không có tính đố kỵ như ai đó là được”.

Nghe em đáp trả vậy, chị dâu sầm mặt mũi lại. Lúc ấy mẹ em cũng ở đó cười bảo chị dâu: “Mới sinh được có 1 ngày thôi mà bác, mai này cháu lớn lên sẽ còn khác nhiều. Lúc ấy mới biết được bác ạ”.

Sao em thấy chị dâu em hẹp hòi và đố kỵ quá thể. May mà những ngày ở cữ em được bố mẹ chồng tâm lý cho về bên ngoại. Như vậy cũng đỡ phải nhìn thấy mặt bà chị dâu khó chịu, tính khí thất thường. Tuy nhiên gần hết 2 tháng ở cữ rồi, em sắp phải về lại nhà chồng và sẽ phải đối mặt với chị dâu. Giờ em phải làm sao đây để đỡ phải va chạm và không quá thân thiết với chị ấy?