Lầɳ đầu ăɳ cơm tôi ɳấu em chồɳg phải ɳhập việɳ gấp, lúc thôɳg báo kết quả ai ɳấy lại quay ra vui mừɳg cąm ơɳ tôi

Sợ hãi khi em chồng nhập viện sau khi ăn đồ tôi nấu, em mà có chuyện gì thì tôi ân hận cả đời. Vậy mà bác sĩ vừa báo tin này, cả nhà chồng đã ôm lấy tôi cảm ơn rối rít.

Lập gia đình rồi nhưng tôi không phải ở chung với bố mẹ chồng. Vợ chồng tôi đi làm rồi mua nhà ở trên Hà Nội, bố mẹ chồng ở quê. Bố chồng bị bệnh 5 năm nay, mẹ tôi phải ở nhà chăm ông nên chẳng đi đâu được. Tôi đẻ 2 đứa con đều phải nhờ bà ngoại lên chăm và thuê giúp việc. Mẹ chồng không giúp được gì tôi cũng chẳng trách bà bởi đó là điều bất khả kháng. Bà đi để bố ở nhà một mình thì phận làm con chúng tôi cũng áy náy, không yên tâm.

Xa nhà, chỉ dịp lễ Tết, có việc vợ chồng tôi mới về nhà, lâu thì được 3 hôm lại đi. Tôi không khéo nấu nướng nên chẳng bao giờ vào bếp trổ tài với nhà chồng cả. Lần nào về mẹ chồng và em chồng tôi cũng nấu, tôi chỉ phụ nhặt rau và nhận rửa bát. Cũng may nhà chồng tôi dễ tính, không ai để ý hay khó chịu vì tôi làm mẹ trẻ con rồi mà vẫn đoảng, chưa biết nấu nướng gì.

Lần đầu ăn cơm tôi nấu em chồng phải nhập viện gấp, lúc thông báo kết quả ai nấy lại quay ra vui mừng cảm ơn tôi-1

(Ảnh minh họa)

Có giúp việc lo khoản cơm nước, nhà cửa tôi cũng đâm lười. Mãi cho đến 3 tháng trước, tôi hứng thú tham gia lớp học nấu ăn cùng chị đồng nghiệp. Sau 2 tháng học, tôi lại đam mê vào bếp và thích nấu cho người thân của mình. Chồng tôi, bác giúp việc ăn cũng tấm tắc khen ngon khiến tôi vui lắm. Không ngại trổ tài, chủ nhật tuần trước về nhà bố mẹ chồng giỗ cụ, tôi xung phong vào bếp làm cỗ luôn.

Chỉ có gia đình và 2 chú ruột qua ăn giỗ, một mình tôi nấu hết 3 mâm cỗ một cách nhẹ nhàng. Nhìn mâm cơm được bày biện đẹp mắt, hấp dẫn nhà chồng ai cũng trầm trồ khen tôi hết lời. Vợ chồng cô Tuệ – em chồng vừa về thấy tôi lần đầu vào bếp nấu khá thế này 2 đứa nó bất ngờ lắm. Mẹ cúng khấn xong xuôi, cả nhà vui vẻ thưởng thức mâm cỗ tôi nấu một cách ngon lành.

Vậy mà, chưa đầy 5′ phút sau Tuệ kêu chóng mặt, buồn nôn và toát hết mồ hôi, mặt tái nhợt đi. Không hiểu Tuệ bị sao, cả nhà hoảng hốt đưa cô ấy vào viện cấp cứu. Chồng tôi sốt sắng lo cho em gái mà quay ra trách mắng tôi: “Em nấu ăn kiểu gì mà cái Tuệ ra nông nỗi này. Đã bảo không biết thì đừng có mà thể hiện, giờ khổ không cơ chứ?”. Tôi không biết nói thế nào, cúi mặt chịu trận, mẹ chồng khuyên chồng tôi đừng cằn nhằn nữa bởi cả nhà đều ăn, có ai bị sao đâu ngoài em chồng.

Lo lắng, hồi hộp chờ đợi bác sĩ cấp cứu cho em chồng đến gần 1 tiếng đồng hồ sau mới xong. Bác sĩ vui vẻ thông báo: “Bệnh nhân đã ổn định rồi, cô ấy nghỉ ngơi chút là tỉnh thôi. Cũng may đây chỉ là dấu hiệu đầu của thai nhi nên cả nhà yên tâm nhé”. Bác sĩ nói “thai nhi” cả nhà tôi ngỡ ngàng, chú Thái (chồng Tuệ) vội hỏi bác sĩ cái thai nào thì mới vỡ lẽ ra cô Tuệ đang mang thai ở tháng thứ 2 rồi mà không hay biết. Hỏi kỹ hơn, bác nói cô Tuệ đang trong giai đoạn thai nghén nên có lẽ ngửi thấy mùi cá trong bữa cơm là chóng mặt, vì không biết mình có thai nên cô vẫn ăn và bị buồn nôn.

Lần đầu ăn cơm tôi nấu em chồng phải nhập viện gấp, lúc thông báo kết quả ai nấy lại quay ra vui mừng cảm ơn tôi-2

(Ảnh minh họa)

Vợ chồng chú Thái cưới nhau 3 năm, uống thuốc cũng đủ cả mà không có động tĩnh gì. Vậy mà đùng cái lại có thai nên ai nấy cũng mừng, mẹ chồng tôi rớt nước mắt run run ra nắm lấy tay tôi cảm ơn. Bà cảm ơn tôi vì bữa cơm tôi nấu, nhờ món canh cá của tôi mà cả nhà mới biết Tuệ đã có bầu. Cũng may nhờ trời thương nên mẹ con cô ấy không sao cả, cái thai vẫn ổn.

Xuất viện về nhà, Tuệ mừng đến phát khóc khi biết mình đã có tin vui. Cô ấy không trách móc tôi nửa lời vì món ăn tôi nấu, ngược lại Tuệ còn cảm ơn tôi. Bao năm nay cô ấy chỉ ăn cơm mẹ nấu, được bữa chị dâu nấu trổ tài thì cả nhà được phen lao đao. Cũng may cô ấy không sao cả, không tôi ân hận cả đời mất. Nhưng sau tất cả tôi cũng thấy mừng cho vợ chồng chú ấy đã có con. 3 năm mòn mỏi đợi chờ được làm bố mẹ đến gầy cả người, buồn chán cuối cùng niềm vui đó cũng đến với vợ chồng cô ấy và cả nhà tôi.

Bây giờ, tôi tích cực vào bếp nấu ăn hơn và nhận ra rằng được nấu cơm cho người thân của mình, nhìn họ ăn ngon là tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Đặc biệt tôi là dâu trưởng, không thể cái gì cũng không biết được.

(linhlan…@gmail.com)

Theo Vietnamnet