Giúp người khốn khó – cách cộng đồng Việt thể hiện lòng biết ơn nước Mỹ

LONG BEACH, California (NV) – Sáng Thứ Ba, 20 Tháng Mười Một, một buổi tiệc Thanksgiving diễn ra tại nhà tạm trú Scandia Guest Lodge, Long Beach. Đây là nơi trú thân của những người mang tâm bệnh, người già không nơi nương tựa, người bất hạnh trong cuộc sống bị gia đình từ bỏ, và người vô gia cư, nhưng phần lớn là người mắc tâm bệnh, do chính phủ tài trợ.

Buổi tiệc do bà Lệ Hoa Wilson và nhóm thiện nguyện chủ xướng, trong dịp Lễ Tạ Ơn hàng năm như một cách cảm ơn nước Mỹ, một tập tục đẹp hàng năm diễn ra trên xứ sở Hoa Kỳ.

Trước khi vào tiệc, mọi người cùng sắp hai hàng đối diện nhau, một bên là các thiện nguyện viên, một bên là những người tâm bệnh.

Mọi người cùng ca múa trong ngày Lễ Tạ Ơn tại nhà tạm trú Long Beach. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà Lệ Hoa Wilson, cánh chim đầu đàn trong công việc thiện nguyện đã mười mấy năm nay ở Orange County và Long Beach, nói ngắn gọn mấy lời bằng tiếng Anh, để họ hiểu rằng: “Chúng tôi là người Việt Nam, 43 năm về trước đến Mỹ khi mất hết tất cả, gia đình vợ chồng con cái ly tán, không có tiền sinh sống, không biết nói tiếng Anh. Nhờ lòng nhân ái của các bạn cưu mang, ngày hôm nay chúng tôi đứng lên vững vàng, để tạo dựng lại cuộc đời mới. Chúng tôi muốn nói rằng các bạn lúc nào cũng có hy vọng, dù các bạn có đau ốm bệnh tật, khổ sở thế nào chăng nữa, hãy tin rằng trên thế gian này vẫn còn có tình người, hãy cố gắng đứng lên!”

Tất cả cùng chắp tay hướng về nhau, cùng chào nhau và nói 3 lần “Cảm Ơn.”

Nói với Người Việt, bà Lệ Hoa cho biết đi làm ở Long Beach đã lâu, thấy mấy người trong nhà chăm sóc này đôi khi có ghé qua chùa Phật Tổ gần đó, sắp hàng chờ lãnh thức ăn vào mỗi sáng Chủ Nhật, nên kêu gọi bạn bè cùng đến đây hôm nay để đem chút tình thương đến cho họ.

Mọi người chào nhau, nói lời “Cảm Ơn” trước khi vào tiệc trong ngày Lễ Tạ Ơn tại nhà tạm trú Long Beach. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Buổi tiệc gồm các món ăn tươi ngon như cơm rang, chả giò, mì xào tôm thịt, tôm rang muối, gà nấu cam, gà xào đậu hủ, nước ngọt, kẹo, bánh hộp. Ngoài ra còn có cả bàn chải đáng răng, vớ, áo thun mới đủ các kích cỡ còn thơm mùi mực in với nhiều màu tươi vui, và những hình thêu thánh giá được mang tặng mọi người.

Người bệnh được chăm sóc ở đây trẻ nhất là 33 tuổi. Qua lời kể thì được biết trước đây anh cũng có gia đình nhưng sau đó cha mẹ lần lượt qua đời, sau những lần đau khổ mất mát dẫn đến trầm cảm, khiến anh không nói gì cả, rụt rè nhưng vẫn vui khi có người đến trò chuyện.

Còn cụ bà già nhất 85 tuổi thì ngồi trên ghế, phơi nắng nhìn bâng quơ, thẫn thờ trong cuộc sống với ký ức xa xăm, không buồn để ý đến cảnh vật chung quanh.

Bằng những điệu múa “Line Dancing,” mọi người bắt đầu với những động tác rụt rè nhưng sau đó thì không khí cuồng nhiệt phấn khích ào tới, với những điệu nhảy thân thiện, những ánh mắt hân hoan cùng với tràng cười thoải mái, tiếp sức cho mọi người quay cuồng theo tiếng nhạc.

Nhận quà và thực phẩm trong Lễ Tạ Ơn tại nhà tạm trú Long Beach. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Lúc mọi người vui hết cỡ trong không khí náo nhiệt, một bà bệnh nhân đã cảm động ngó lên trời nói “Thank God and thank you for every body’s smile.”

Quả thật hầu hết người bệnh ở đây quanh năm suốt tháng trong khuôn viên nơi mình sống, chỉ gặp nhau trong cùng cảnh ngộ, cùng hoàn cảnh nên rất khao khát một nụ cười, một cử chỉ thương yêu nhưng điều đó tưởng chừng như quá xa vời!

Bao nhiêu năng lượng được xả ra sau điệu nhảy cuồng nhiệt, tuần tự mỗi người đến nhận lãnh phần quà của mình, ngồi vào bàn ăn, vui hẳn lên chuyện trò rôm rả trong ánh mắt linh hoạt, và cuộc sống lại có thêm một ngày ý nghĩa!

Bà Lệ Hoa Wilson đã tham gia việc thiện nguyện trong mùa Lễ Tạ Ơn tại Orange County nhiều năm, và ở Long Beach được bảy năm.

Bà cho biết: “Vì có văn phòng làm việc tại Long Beach nên tôi luôn nhớ ơn địa phương này đã cho gia đình tôi có cơ hội vươn lên, và hãnh diện làm việc này như một lời cảm ơn đến đất nước đã cưu mang, giúp gia đình tôi hội nhập vào dòng chính tại Hoa Kỳ, hơn nữa ông nhà tôi cũng là cựu quân nhân Mỹ từng chiến đấu trên chiến trường Việt Nam, cùng chia sẻ với người Việt niềm tin yêu lý tưởng tự do.”

Phục vụ thức ăn tại bàn trong nhà tạm trú Long Beach trong ngày Lễ Tạ Ơn. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà nói thêm: “Những nơi như thế này thuờng chỉ có cộng đồng Việt tới thăm, với tấm lòng biết ơn những người có thể ngày xưa họ đã từng có công ăn việc làm, họ và cha mẹ, hoặc thân nhân của họ đã từng đóng thuế, và cộng đồng Việt mình cũng được hưởng phần nào. Ngày nay họ thất bại trong cuộc sống, mình cũng nên đến với họ để an ủi giúp đỡ, như là lời cảm ơn nước Mỹ đã cưu mang mình ngày đầu tiên, sống bơ vơ nơi đất khách quê người.”

Lần đầu tiên đến với chương trình, bà Mai Trần cho biết: “Chúng tôi phụ trách việc ‘Line Dancing’, tức là dùng âm nhạc và khiêu vũ để hoạt động cơ thể, giúp cho tinh thần thoải mái, để thấy cuộc sống hạnh phúc. Ngoài việc giúp cho người cao niên, chúng tôi tham gia việc thiện nguyện mùa Lễ Tạ Ơn này là lần đầu tiên, với mong muốn qua khiêu vũ đem lại niềm vui cho những người kém may mắn trong xã hội, hòa đồng để giúp người bệnh thấy được tự mình có thể vươn lên, tạo hạnh phúc trong cuộc sống!”

Cũng lần đầu tham gia một chương trình như thế này, ông David Phạm xúc động kể: “Hồi mới qua vất vả lắm, đi làm rồi đi học lại từ đầu, tất cả chỉ bằng hai bàn tay trắng. Sau mấy mươi năm gầy dựng lại, hôm nay tôi thấy vẫn còn may mắn hơn những người bệnh tâm thần này rất nhiều, nên việc chia sẻ với họ là điều nên làm. Những bệnh nhân này rất khó khăn trong cuộc sống, rất cần giúp đỡ, nhất là mình đã từng là người nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của nước Mỹ, trong đó có sự đóng góp của họ.” (Văn Lan)