Đưa vợ đi họp lớp đại học của cô ấy về, ɳghĩ đếɳ cảɳh tượʼng ɳgày hôm đó ở bữa tiệc mà tôi mất ɳgủ cả tuầɳ trời

Tôi đang lo ngoài mặt cô ấy tỏ vẻ không để tâm nhưng trong lòng lại nghĩ khác.

Tuần trước tôi vừa “tháp tùng” vợ đi họp lớp đại học của cô ấy. Chứng kiến cảnh tượng ở buổi họp lớp đó mà về nhà tôi mất ngủ cả tuần trời nay.

Hồi đại học vợ tôi và 4 cô bạn khác chơi chung một nhóm khá thân thiết. Sau này ra trường, phần vì cuộc sống riêng bận rộn, có người lại ở xa nên dần dần ít gặp gỡ rồi chẳng mấy khi liên lạc nữa. Nhờ có dịp họp lớp này mà 5 người họ mới được ngồi bên nhau ôn lại chuyện xưa.

Chuyện cũng không có gì nếu như vợ tôi và 4 người bạn kia không có vẻ ngoài và cuộc sống hiện tại khác nhau một trời một vực. Vợ tôi ăn mặc giản dị, nếu không muốn nói là xuề xòa với chiếc váy cũ từ 2 năm trước. Trên người chẳng có trang sức gì, tóc tai không uốn nhuộm, trên môi chỉ quệt tí son rẻ tiền không có cả chút phấn hồng.

Trong khi 4 cô nàng kia đều xúng xính váy áo hàng hiệu, túi xách, giày dép đắt tiền, còn nhẫn kim cương, điện thoại mấy chục triệu nữa. Trông họ sang chảnh và giàu có vô cùng, thậm chí có người còn lái xe riêng đến. Nghe họ nói chuyện tiêu chục triệu đơn giản nhẹ bẫng như tiêu vài chục nghìn vậy.

Đưa vợ đi họp lớp đại học của cô ấy về, nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm đó ở bữa tiệc mà tôi mất ngủ cả tuần trời-1

Tôi rất sợ vợ chán chồng. (Ảnh minh họa)

Hỏi ra mới biết họ đều nhờ lấy chồng giàu nên mới có cuộc sống sung sướng như thế chứ không phải bản thân họ có tài tự làm ra tiền. Nhìn vợ tôi thua kém họ một cách thảm hại mà tôi thấy xấu hổ về mình vô cùng.

Khi xưa vợ tôi cũng xinh xắn nào kém gì họ nhưng cô ấy lại chọn cưới tôi – một gã đàn ông nghèo hèn chẳng có gì trong tay. Cưới về chúng tôi nhỡ kế hoạch đẻ liền tù tì 2 đứa con, vợ đành phải ở nhà trông con. Những năm qua một mình tôi gồng gánh gia đình, bản thân năng lực có hạn nên đến giờ tôi vẫn chật vật không đạt được thành tựu gì trong sự nghiệp. Mong ước lo cho vợ con một cuộc sống dư dả vẫn còn rất xa vời với tôi.

Về nhà không thấy vợ đả động gì đến chuyện cô ấy thua kém bạn bè khiến tôi cũng được an ủi phần nào. Tôi rất sợ vợ chán chồng, trong lòng cũng tự thấy hổ thẹn khi không thể cho vợ được hạnh phúc. Chính điều đó khiến tôi ăn không ngon ngủ không yên cả tuần qua.

Tôi đang lo ngoài mặt cô ấy tỏ vẻ không để tâm nhưng trong lòng lại nghĩ khác. Tôi nên làm gì để bù đắp cho vợ?