Chồпg bật khóc khi thấy mẹ hất đổ mâm cơm vợ vừa пấᴜ: ‘Loại ăп bám пhư ᴍᴀ̀ʏ chỉ làm khổ coп tao thôi’

Nhưng rồi vừa nhìn thấy mâm cơm con dâu bưng ra toàn đồ ăn ngon, mẹ chồng Mai nổi đɪᴇ̂ɴ, hất đổ mâm cơm…

3 năm sau khi cưới Mai mới hạ sinh 1 cậu con trai nên Đại chồng cô vui mừng lắm. Ngay khi vợ con ở viện về Đại đã làm 5 mâm cỗ mời mọi người xung quanh tới chúc mừng cho gia đình. Ai cũng khen thằng bé bụ bẫm giống bố y đúc nên anh lại càng vui.

Con được nửa tháng thì Đại phải đi công tác. Lúc đó anh nhớ con nên không muốn đi, nhưng vợ động viên:

Lúc này đang cần anh cáng đáng gia đình nên anh cố gắng. Sau chuyến công tác này biết đâu sếp lại cất nhắc vị trí tốt cho anh.

– Tất nhiên, chuyến này đi kiểu gì về anh cũng được tăng lương gấp đôi, chỉ thương em và con ở nhà thôi.

– Anh yên tâm còn có mẹ mà.

– Mẹ hơi khó tính anh sợ em khổ.

Chồng bật khóc khi thấy mẹ hất đổ mâm cơm vợ vừa nấu: ‘Loại ăn bám như mày chỉ làm khổ con tao thôi’ - Ảnh 1

Ảnh minh họa – nguồn internet

– Không sao đâu anh. Dù gì thì bà vẫn thương con thương cháu mà. Anh không phải lo đâu.

Vậy là Đại đi công tác 2 tháng. Anh khá bận rộn nên mấy ngày mới gọi điện về 1 lần. Con trai đi rồi mẹ chồng Mai thay đổi luôn thái độ với con dâu. Lúc Đại còn ở nhà đưa tiền thì bà cơm nước đàng hoàng nhưng nay Mai cũng đưa từng ấy tiền mà bà chỉ mua rau với cá khô cho con dâu ở cữ ăn. Không cá khô thì lại đậu phụ thay đổi. Ăn không có chất nên Mai ít sữa, con quấy khóc cô bảo mẹ chồng:

Mẹ ơi, mai mẹ mua cái móng giò về hầm cháo con ăn xem sữa có về không mẹ nhé. Mấy hôm nay con ít sữa cháu đói khóc quá ạ.

– Cái gì? Ngồi ở nhà bế con mà đòi ăn móng giò cả trăm ngàn một cái á? Cô có biết con tôi nó phải làm cật lực thế nào để kiếm đồng tiền nuôi cô không?

– Dạ, con biết chồng con vất vả nhưng mà con mà không có sữa thì cháu khóc ạ?

– Nói mà không biết nghĩ? Làm mẹ như thế thì đừng đẻ nữa. Sao người ta cơm chả có mà ăn, phải ăn độn ngô khoai mà vẫn nuôi cả đống con đó thôi. Không nuôi được con thì cuốn xéo đi, để tôi nuôi cho.

Mẹ chồng mắng quá Mai không dám nói gì nữa, cô khóc tủi thân và nghĩ cay đắng rõ ràng cô chỉ nghỉ sinh thôi chứ có phải ăn bám đâu. Bình thường cô vẫn đi làm lương cô cũng 7, 8 triệu chứ đâu có phải không kiếm ra tiền đâu. Kể từ đó cô không bao giờ dám bảo bà mua gì ăn cả. Cô gầy tong teo còn đứa con cũng thế, 1 tháng lên được có vài lạng. Mẹ chồng đi khắp làng rêu rao con dâu ở nhà ăn bám lại không biết nuôi con. Bữa nào cô tự đi chợ về mua được ít đồ tẩm bổ cũng bị bà liếc ngược liếc xuôi, thậm chí còn không trông cháu cho vì sợ con dâu đi chợ thì tốn tiền:

Sữa người ta nuôi con béo tốt, sữa nó càng nuôi con càng gầy. Nó chỉ biết đẻ thôi chứ có biết nuôi đâu. Đợi thằng chồng nó về tôi bảo nó tống cổ đi cho rảnh nợ. Đi làm vất vả mang tiền nuôi nó mà nó có biết nuôi con đâu.

– Hay bà mua thử mấy đồ bổ về cho cô ấy ăn xem cháu có mập được không?

– Ối dào mỗi tháng con trai tôi đưa cả 5 triệu bạc cho tôi mua đồ ăn cho nó đấy, kết quả thì các bà thấy sao?

Nhiều người biết nhưng không dám nói vì mẹ chồng Mai nổi tiếng ghê gớm. Không ưa mà nói xấu bà thì bà ấy đi cả làng rêu rao, chẳng ai muốn mang phiền hà vào mình. Đúng là mỗi tháng chồng đưa Mai 5 triệu gửi mẹ chồng mua đồ ăn nhưng bà có mua đâu, bà giữ lại để cho con gái đang xây nhà. Mỗi lần đi chợ bà đều tranh thủ ăn phở, ăn bún no nê rồi còn đồ ăn của con dâu bà mua tiết kiệm hết mức.

2 tháng Đại trở về, biết tin chồng về hôm đó Mai chủ động đi chợ nấu cơm chứ không để mẹ nấu nữa. Nhưng rồi vừa nhìn thấy mâm cơm con dâu bưng ra toàn đồ ăn ngon, mẹ chồng Mai nổi điên, hất đổ mâm cơm:

Chồng bật khóc khi thấy mẹ hất đổ mâm cơm vợ vừa nấu: ‘Loại ăn bám như mày chỉ làm khổ con tao thôi’ - Ảnh 2

Ảnh minh họa – nguồn internet

Ăn thế này thì con tao kiếm bao nhiêu tiền cho xuể. Loại ăn bám như ᴍᴀ̀ʏ chỉ làm khổ con tao thôi. Cút ra khỏi cái nhà này cho khuất mắt tao…

Nước mắt Mai rơi lã chã:

2 tháng qua con có dám ăn gì ngon đâu mẹ, mẹ cho ăn cá khô, đậu phụ, rau héo con vẫn ăn nhưng hôm nay chồng con đi công tác về, con chỉ muốn làm mâm cơm ngon ngon để đón anh ấy thôi mà.

– Con trai tôi về sao cô không bảo sớm, nó ăn thì được còn cô ăn thì chỉ tốn tiền thôi.

Đại đi về và đã chứng kiến tất cả, anh hét lên:

– Mẹ quá đáng vừa thôi.

– Ơ con về rồi đấy à.

– Mẹ khiến con thất vọng quá. Cô ấy nghỉ sinh chứ không ăn bám. Cô ấy ở nhà vẫn có tiền thai sản, chứ không phải không có đồng nào. Mẹ không cho con dâu ăn thì lấy đâu sữa cho cháu mẹ bú. Mẹ không thương cô ấy thì cũng phải thương cháu mẹ chứ?

– Á à, tao ở nhà chăm vợ con ᴍᴀ̀ʏ mà ᴍᴀ̀ʏ chửi lại mẹ mày à. Mày giỏi thật đấy?

– Mẹ xem lại mẹ chăm vợ con con như nào đi. 5 triệu 1 tháng mà vợ con con gầy như mắm thế này à? Cô ấy vừa sinh đáng lẽ phải béo tốt chứ.

– Thế ᴍᴀ̀ʏ nghĩ tao ăn hết của vợ con ᴍᴀ̀ʏ à. Có cần bà này móc họng ra trả không?

– Mẹ quá đáng lắm từ nay bọn con sẽ ở riêng. Từ nay cho mẹ sống 1 mình, thích ăn gì thì ăn.

Đại dắt vợ vào trong nhà thu dọn đồ đạc còn mẹ anh ngồi phịch xuống ghế gào khóc, chửi bới con trai con dâu bất hiếu… Mẹ muốn làm gì thì làm Đại chẳng để ý nữa, anh dứt khoát đưa vợ con ra ngoài thuê nhà ở. Khó khăn lắm vợ chồng anh mới có được đứa con, anh không thể để con khổ được. Cứ thế này hết thai sản vợ mà đi làm thì sao anh yên tâm gửi con cho mẹ. Vợ anh vừa vui vừa buồn, đêm nằm ôm chồng ôm con cô cứ thở dài. Bảo anh về xin lỗi mẹ nhưng anh không chịu:

– Mẹ cứ phải làm rắn may ra bà mới thay đổi tính nết, em nữa, ở nhà khổ thế sao không bảo với anh.

– Em… em sợ anh và mẹ bất hòa.

– Cái gì thiệt thòi thì phải bảo chứ, mẹ cứ quen thói bắt nạt con dâu. Nghĩ mà bực, nhà mỗi thằng con trai, không thương con dâu thì thương ai, sau này già yếu con cái nó còn chăm.

– Có anh thương em, bảo vệ em thế này là em hạnh phúc lắm rồi.

Mai ứa nước mắt vì mình may mắn có được ông chồng tốt, nhưng cô cũng lo lắng vì sợ mẹ chồng sẽ ghét mình hơn. Thế mới nói kết hôn rồi chỉ cần có chồng thương vì khổ sở, khó khăn mấy người làm vợ cũng chịu được.

Minh Minh