Bà thông gia cứ bảo con gái họ là cành vàng lá ngọc. Tôi nói: Trai nhà này cũng như kim cương hột xoàn

Sao tôi thấy nhiều gia đình, thông giađối với thông gia sao mà thân thiết và nồng hậu lắm. Vậy mà thông gia nhà tôi thì lúc nào cũng chỉ cho nhà mình và con gái nhà mình là nhất, việc gì cũng bênh con gái chằm chặp khiến tôi rất khó chịu.

55 tuổi tôi và ông nhà được chính thức trở thành bố mẹ chồng. Do nhà tôi chỉ có 2 con (1 trai, 1 gái) nên tôi rất chú ý nuôi dạy con. Có thể 2 con tôi không quá xuất sắc giỏi giang trong công việc. Thế nhưng về cách cư xử và nhân cách của các con, tôi đảm bảo là chúng rất biết cách cư xử.

Ảnh minh họa internet.

Có lẽ vì vậy mà khi con gái tôi lấy chồng mấy năm trước, tôi hoàn toàn rất yên tâm. Và quả thật khi con về nhà chồng, cả nhà chồng nó đều rất quý con bé vì ăn ở thành thật, cư xử khéo léo, được lòng mọi người. Mối quan hệ giữa 2 bên thông gia cũng vô cùng tốt đẹp, ấm áp.

Chính bởi thế, tôi rất tự tin khi con trai tôi thông báo lấy vợ. Người vợ con trai tôi chọn là một cô gái rất xinh đẹp. Gia đình thông gia cũng có điều kiện. Vì vậy họ rất cưng chiều con gái của mình. Song tôi nghĩ, là con gái phải được nuông chiều là điều đương nhiên. Nhưng cưng chiều con gái thái quá rồi liên tục nhắc gia đình thông gia phải như vậy với con gái mình thì tôi thấy chướng tai gai mắt kinh khủng.

Trong khi đó, con dâu mang tiếng về làm dâu nhà tôi thật nhưng 2 con cũng đi làm cả ngày. Sáng ra nhà tôi cũng không bắt ép 2 con phải ăn sáng ở nhà rồi mới đi làm. Ngược lại, bữa sáng cả nhà ăn tự do, ai ăn gì thì ăn. Đến tối về thì thông thường tôi với con dâu hay vào bếp nấu nướng.

Có hôm cả 2 vợ chồng già và vợ chồng trẻ đều vào bếp. Có hôm thì 2 người đàn ông súy vào bếp. Ăn xong, chúng tôi cũng phụ con dâu dọn dẹp. Con chỉ việc rửa bát là xong hết mọi việc. Cuối tuần, con dâu cũng chỉ phải dọn dẹp ở phòng con và phòng khách. Còn các phòng khác tôi vẫn thường dọn dẹp hoặc sai con trai làm.

Nói chung làm dâu nhà tôi cũng khá nhàn vì thực ra cả nhà đi làm cả ngày cũng chẳng bày bừa nhiều để dọn dẹp. Thế mà bà thông gia mỗi lần sang nhà tôi chơi, nhìn thấy con gái phải nấu cơm, rửa bát hoặc giặt rũ là xót.

Bà ấy toàn bảo thẳng trước mặt thông gia: “Ôi con gái lá ngọc cành vàng của bố mẹ mà giờ về nhà chồng cũng phải làm lụng thế này à? Con đừng làm, có gì mẹ cho tiền mà thuê giúp việc”.

Nói rồi bà thông gia còn qua sang bảo tôi: “Các con đi làm về mệt rồi, bà đừng bắt các cháu làm việc nhà. Nhất là con gái tôi, nó sẽ không quen làm đâu. Ở nhà nó được bố mẹ nâng như nâng trứng ấy”.

Con dâu tôi nghe mẹ nói vậy chắc cũng khá lúng túng. Con kéo tay bà thông gia bảo: “Mẹ đừng nói vậy. Giờ con lớn rồi, con đã làm dâu rồi mai này sắp làm mẹ nữa. Con không biết việc gì thì con học rồi sẽ biết. Ở đây con thấy rất thoải mái, bố mẹ chồng và chồng đối với con rất tốt. Các việc nặng họ đã làm hết giúp con rồi, chỉ có việc nhẹ nhàng thôi ạ”.

Con gái đã nói vậy mà bà thông gia vẫn túm tay con bảo: “Đây này con xem này, con gái lá ngọc cành vàng của mẹ phải rửa bát nên bị ăn hết da tay. Da tay xấu xí hơn rồi này”.

Đến lúc này tôi không chịu nổi nữa nên cũng chen vào nói luôn: “Bà thông gia cứ bảo con gái mình là cành vàng lá ngọc. Vậy con trai tôi là gì? Tôi nói cho bà biết này, con trai nhà này cũng được chúng tôi coi như kim cương hột xoàn. Thế nhưng con lớn rồi, trưởng thành rồi nên vẫn phải để con tự làm hết mọi việc. Chúng ta đều già cả rồi, còn nâng niu, chiều chuộng con như trẻ nhỏ đến bao giờ nữa”.

Chỉ đến lúc ấy bà thông gia nhà tôi mới im im nhưng xin phép ra về luôn. Từ hôm đó trở đi, bà ấy chẳng hề gọi điện hỏi han như mọi lần. Tôi cũng mặc kệ vì thấy bản thân chẳng nói gì và làm gì sai cả. Thông gia thì phải nể nang nhau nhưng cũng không cần quá giữ kẽ mà không dám nói thẳng phải không mọi người?

Ảnh minh họa internet.